All Posts By Lê Minh

Chạm vào hư không

by

Giả sử mọi thứ bên ngoài vũ trụ của chúng ta là một không gian trống rỗng. Đấng Toàn năng có thể dịch chuyển vũ trụ sang phải hai bước chân không? Chưa có một thực nghiệm khả thi nào chứng minh là chúng ta có thể biết được sự dịch chuyển đó. Nỗi hoài nghi này mài mòn ngay cả tri thức cơ bản nhất: ta bị dịch chuyển hay ta vẫn đứng yên?

36

Technical blogs worth reading

by

I’m dedicated to checking my favorite blogs every few days (and always looking for more), so I was surprised when a group of friends said they don’t know of a single blog worth reading!

This list is so that I can easily share my favorite blogs to colleagues and students. These blogs cover programming, software engineering, startups, product design, usability, research, game development, and academia. They are in no particular order, but I provide a few categories for each and an example post that I recommend.

29

Rashomon (La Sinh Môn – 1950)

by

Thông điệp của bộ phim lay động lòng người về ranh giới mong manh của bản thể nhân tính: người kể chuyện chưa phải là người biết hết tất cả mà chỉ biết một phần của sự thật. Con người, kể cả người đã chết, không ai trung thực với sự thật. Tất cả đều che giấu sự thật theo cách có lợi cho mình, như lời nhà sư nói trong cổng thành Rashomon hoang tàn: “Con người sẽ mãi mãi không thể tìm thấy được sự thật, bởi sự yếu đuối và ích kỷ của chính mình”.

26

Tại sao cô đơn là định mệnh?

by

Chịu đựng nỗi cô đơn một cách vĩnh viễn sẽ luôn tốt đẹp hơn là phải đau đớn thỏa hiệp để hòa nhập vào một cộng đồng mà ta không thuộc về. Cô đơn có lẽ đơn giản là một cái giá mà ta phải trả để giữ vững một quan điểm chân thành, đầy khát vọng về một tri kỷ mà ta thực sự mong đợi

22

Về nỗi buồn

by

Nỗi buồn không phải thất bại cá nhân của riêng ai, nó là thực trạng phổ biến của mọi con người trên hành tinh này. Ta là những sinh vật cực kỳ nhạy cảm, dễ bị tổn thương, lại thường xuyên phải đối mặt với nguy hiểm. Ta cũng hay mù quáng, hay hy vọng bất chấp thực tế, với một trái tim luôn đói khát tình yêu và sự cảm thông

20

Ý nghĩ ngoài cửa trường

by

Người bạn nhỏ, đừng hắt hủi tôi, cho tôi theo bạn ngồi dưới gốc cây phượng giữa sân trường, nhìn gian lớp vắng, nghe tiếng ve kêu, nhớ thầy thương bạn mà mong đợi tàn hạ. Cho tôi theo bạn đứng trước cổng trường hôm khai giảng. Tôi muốn làm cái cặp sách của bạn. Vì nó chứa nặng kỷ niệm học trò. Tôi muốn làm bộ quần áo mới của bạn. Vì nó thơm nồng dĩ vãng. Tôi muốn làm đôi giầy của bạn. Vì nó được in dấu lối xưa.

24

Ngày hôm nay không có chuyện gì mới cả

by

Có những ngày tháng mà bạn kiếm được rất nhiều tiền, nhưng không phải vì bạn giỏi, mà chỉ là vì dòng chảy của thị trường năm ấy quá ồ ạt, chỉ cần ở đó thôi, là cũng đã kiếm được nhiều món béo bở rồi. Có những con người mà bạn chưa từng cảm thấy tình cảm họ dành cho mình có gì đặc biệt lắm, nhưng đến khi họ không còn ở đây nữa, bạn mới nhận ra khoảng trống quá lớn mà họ đã để lại ở bên trong.

19

Cô bé yêu mưa

by

Cô bé vô danh mãi yêu mưa. Bé thích nhìn mưa rơi trong những buổi chiều tà giữa mùa đông, khi ngồi trong bếp sáng đèn, đối diện nụ cười rạng rỡ của mẹ ở đầu bàn bên kia, khiến nỗi sợ hãi tan biến, và bàn tay mềm mại của mẹ vuốt ve nói với bé bằng những lời vô thanh ẩn mật, rằng tình thương của mẹ là vĩnh viễn vô bờ bến. Mùi ca cao ngọt ngào nóng hổi bốc lên quyện vào mái tóc, lẫn với mùi bánh sôcôla nướng trong lò, tạo nên lời hứa hẹn về ngôi nhà luôn đón chào người trở về.

18