Cô bé yêu mưa

by
Reading time: 4 minutes

The Girl And The Rain (https://hadarbadt.com/?p=135)

Tác giả: Hadar Badt – Dịch: Ngu Yên

Cô bé vô danh mãi yêu mưa. Bé thích nhìn mưa rơi trong những buổi chiều tà giữa mùa đông, khi ngồi trong bếp sáng đèn, đối diện nụ cười rạng rỡ của mẹ ở đầu bàn bên kia, khiến nỗi sợ hãi tan biến, và bàn tay mềm mại của mẹ vuốt ve nói với bé bằng những lời vô thanh ẩn mật, rằng tình thương của mẹ là vĩnh viễn vô bờ bến. Mùi ca cao ngọt ngào nóng hổi bốc lên quyện vào mái tóc, lẫn với mùi bánh sôcôla nướng trong lò, tạo nên lời hứa hẹn về ngôi nhà luôn đón chào người trở về.

Rồi một mùi hương không thể lầm lẫn từ cơn mưa thanh xuân tươi mát đang hướng về bé qua khe cửa sổ chưa đóng kín. Ôi mưa ơi, hãy rửa sạch thế giới và đánh bóng những tâm hồn vấy bẩn. Nếu có thể, bé muốn tóm hết hương vị này, không cho phép chúng tản mát. Không cách nào kháng cự cơn mưa. Khi mưa bắt đầu rơi, một sức mạnh chế ngự, đẩy bé rời khỏi bàn ngồi, kéo màn cửa ren trắng ra, rồi nhìn xuyên qua lớp kính mờ đầy nước chảy. Khoảnh khắc huyền diệu hiện ra khi tấm chăn bông màu xám lặng lẽ mở dần trên nền trời, từ từ che những sọc xanh còn sót lại. Đôi mắt bé tò mò say mê dõi theo những giọt lấp lánh trong hành trình gặp gỡ nhân gian. Ngay từ giây phút đầu tiên khi mưa rời quê quán trời, bé đã hiện diện, luôn luôn có mặt, ánh mắt không rời, khuôn mặt trẻ thơ áp sát gương cửa, nhìn mưa hạ giới, từng đám hẹn nhau như bầy cò di trú đang dịu dàng mơn trớn bộ lông. Bé theo sát những giọt mưa liên tục rơi, nhảy nhót giữa những cành cây trụi lá, đón chào những bông hoa mùa đông mới nở, phơi những cánh hồng điểm tím pha xanh, rồi giọt nối giọt gieo xuống vùng đất khát, tưới lên những chồi nụ đầu tiên đang vươn mình theo sức sống bên trong. Bé cũng thích ngắm mưa rơi lên những tán ô ẩn hiện trên phố, mưa tự giới thiệu với nhân sinh, dù đã từng quen biết, đọng thành vũng bên đường, một địa đàng cho bầy chân trẻ lăm le nhảy múa.

Cô bé vô danh yêu những đêm mưa khi chúng luân vũ trên mái nhà, tinh nghịch gõ vào mái ngói, rồi chảy theo máng xối. Bé cũng thích trốn mình dưới chăn, lắng nghe trăm giọt hát bài ru em trước khi chìm vào giấc ngủ. Thỉnh thoảng, khi ánh chớp lóe sáng vào phòng, bé thích đếm xem bao nhiêu giây trước khi sấm nổ. Một, hai, ba, bốn, năm, bùm! Bé không thấy sợ. Có lần bà ngoại nói với bé, sấm chớp là những lời thiên nhiên nhắc nhở con người. Sợ tạo hóa một chút cũng tốt, như một cách duy nhất hiểu rõ sự hùng vĩ và chớ nên xem thường.

Năm tháng trôi đi, cô bé vô danh đã trở thành cô gái vô danh, tình yêu với mưa cũng trưởng thành sâu đậm hơn bao giờ hết. Khi trời đổ mưa, nàng hứng đầy bồn tắm rồi chui vào nằm. Không có lúc nào tắm sướng như là lúc ngoài trời đang giông bão. Ngồi trong bồn tắm ngập nước, bọt nước thơm phức trào ra khắp nơi, đôi chân nàng dài lênh đênh trong nước, những ngón chân vui nhộn nhịp nhàng hòa điệu với nhịp mưa ngoài khung cửa. Chỉ khi đó, nàng mới có thể nhắm mắt, bỏ lại sau lưng một ngày dài và những ngày dài khác, sắp đến; quên hết những gì sai quấy với thế giới và cuộc đời nàng, để nước rửa sạch tất cả rồi đưa nàng đến những nơi thật đẹp, tràn đầy ma thuật, chỉ tồn tại trong mơ. Khi nước và ảo ảnh trở nên lạnh lẽo, nàng rời bồn tắm, dẫm chân ướt lên tấm thảm hút nước, quấn khăn quanh người, đi ra nhà bếp, dấu chân ướt loanh quanh theo sau. Vói tay nhấc ly rượu đỏ đã rót sẵn trên bàn, đi vào phòng khách, ngồi xuống ghế bành và mở cuốn sách đang đọc dở dang. Luồng gió mát lạnh lướt vào từ cửa sổ không làm nàng khó chịu, thổi len qua những nồi niêu xoong chảo treo trong bếp, tạo thành một giai điệu kim loại nghe độc đáo mà nàng ưa thích.

Vâng, mưa trả lại cho nàng sự tự do đã bị lấy mất, tất cả mọi người đều bị lấy mất, khi họ không còn là trẻ con nữa. Những giọt tự do thuần khiết từ trời rơi xuống, giúp nàng suy nghĩ không bị ràng buộc, khiến thế giới bên ngoài trở nên mơ màng, cho phép nàng hòa nhập, dù chỉ trong khoảnh khắc mong manh, tan theo trí tưởng tượng mà nàng đã bảo tồn kín đáo dưới lớp tuổi trưởng thành dày cộm chồng chất. Nàng sẽ chạy trốn đến những nơi ẩn náu bí mật trong rừng sâu núi thẳm, sông xa, biển rộng, trời cao, và thời gian, luôn luôn hiện diện, chờ đợi nàng đến tâm sự những khi đời trở chứng.

Khi cơn mưa đã tạnh, nàng trở lại là cô bé vô danh, cô gái vô danh, người mà mọi người tưởng rằng họ biết nhưng không, bàn tay thương yêu nỗi nhớ nhung dĩ vãng, dù vẫn tiếp tục vuốt ve dịu dàng trí tưởng của nàng, sẽ biến dần trong mơ hồ. Không có gì đáng chú ý hoặc điều gì khác thường để tách rời nàng ra khỏi những người lớn buồn bã khác, mãi mãi sầu đau vì tuổi thơ đã mất. Rồi trong những ngày không mưa, không thấy xuyên qua những gì trước mặt và không tìm ra nụ cười rạng rỡ của mẹ trong giấc ngủ mơ màng. Những ngày đó, quá nhiều, không có ngôi nhà nào chờ đợi, không có lời hứa hẹn nào. Nàng sống cuộc đời như tất cả mọi người, kiên nhẫn chờ cơn mưa trở lại, mang nàng đến những nơi nàng thật sự thuộc về.

No Comments Yet.

What do you think?

Your email address will not be published.